Làm điều đúng, một mệnh lệnh của cuộc sống

Hai câu chuyện tử tế “Nhảy sông cứu sống cô gái tự vẫn” và “Phụ xe khách trả 8.300 USD” trên Tuổi Trẻ ngày 4-4 đã đem lại cảm nhận ấm áp với nhiều người.

Làm điều đúng, một mệnh lệnh của cuộc sống - Ảnh 1.

Anh Lê Xuân Huân (bìa trái) nhận bằng khen của Tỉnh đoàn Thanh Hóa sáng 4-4 – Ảnh: HÀ ĐỒNG

1. Đối diện với sự sinh tử, anh Lê Xuân Huân đã chọn lao mình hơn 20m từ cầu nhảy thẳng xuống sông cứu người phụ nữ đang chới với giữa dòng nước xiết.

Sự dũng cảm của anh chính là ngay khoảnh khắc đó, anh ý thức rõ những gì có thể xảy đến với mình: có thể cả hai sẽ chết, có thể anh sẽ không cứu được cô ấy, hoặc cũng có thể cô ấy sống nhưng anh thì không trụ lại được giữa dòng sông đang cuồn cuộn chảy.

Gạt qua những sợ hãi, cả hai đã sống. Đó chính là phép mầu của lòng tốt.

Đối diện với lương tâm, anh phụ xe Nguyễn Võ Cường Bách nhìn thấy cái ví có hơn 8.000 đôla Mỹ đã nghĩ đến điều gì? Hẳn anh biết số tiền rất lớn đó nếu chỉ một chút lòng tham, anh hoàn toàn có thể chiếm dụng riêng.

Nhưng anh cũng biết đằng sau đó có khi là cả một cuộc đời dành dụm, hoặc là số tiền vay mượn cho một sự việc quan trọng mà nếu mất đi thì có thể hủy hoại tương lai của một gia đình.

Nhưng không phải cứ muốn làm điều đúng là được. Chính tôi đã nghe câu chuyện một em sinh viên nhặt được cái ví tiền có 10 triệu đồng nhưng khi hẹn chủ cái ví để trả lại, người ta vu cho em là… giấu đi 1 triệu đồng (cho rằng ví có 11 triệu) và em đã khốn đốn một phen chỉ vì lòng tốt của mình.

Người nhặt được chiếc ví hơn 8.000 đôla Mỹ hôm nay chọn trả mà không sợ hãi, để cuối cùng số tiền ấy đã về với người đánh rơi. Đó chính là sự chính trực.

2. Hai con người trong hai câu chuyện ấy đã chọn làm điều đúng. Và sự chọn lựa ấy chính là một mệnh lệnh của cuộc sống, một mệnh lệnh luôn chực chờ bùng nổ nơi con tim, nơi suy nghĩ mỗi người Việt: dù trong hoàn cảnh nào, cái tốt phải luôn là lựa chọn duy nhất!

Những ngày này, anh Bách sẽ tiếp tục hòa mình trong những chuyến xe Bắc – Nam, anh Huân sẽ trở về nhịp sống bình thường của một công chức mẫn cán.

Sẽ chẳng có ai nặng lòng hay phải nhắc nhở về một nghĩa cử đền tạ tương xứng nào đó với những nghĩa cử đẹp mình đã bỏ ra. Món quà lớn nhất họ đã được đền đáp ngay khoảnh khắc họ chọn quên mình, quên lòng tham để cứu lấy cuộc đời, cứu lấy tương lai một người khác.

Cô gái được cứu sống sẽ nhớ lấy cái ơn đó mà sống tốt hơn, không dại dột tìm đến cái chết thêm một lần nào nữa. Người con đi làm ăn nơi xa xứ cũng nhớ cái ơn người ta không tham của rơi, cũng là động lực sống và lao động tốt hơn.

Cuộc sống lại hòa vào những cuộn sóng bất tận, nhưng đâu đó những tia lửa đã ánh lên, đem lại hi vọng về một xã hội luôn được lấp đầy tròn trịa bởi những mảnh ghép yêu thương.

3. Những câu chuyện tốt dù hiếm hoi luôn có một sức lan tỏa mạnh mẽ, rung động đến những góc khuất sâu nhất của tâm hồn. Mỗi lần đọc được những tin tức như vậy, tôi lại cảm thấy ấm lòng vì mừng với những cái kết có hậu: người còn, của còn.

Mà ấm áp nhiều hơn là những câu chuyện đẹp như thế không bị quên lãng, không bị phai nhạt mà thông qua những kết nối đầy nhân văn của báo chí, chính là một mùi hương thơm ngát lan tỏa những hành động thiện hảo đến toàn xã hội.

Chính điều ấy đã làm cuộc sống có những đổi thay tích cực để con người càng đồng cảm, chia sẻ với nhau nhiều hơn.

Như ngay khoảnh khắc anh Huân chới với nhất, những người xa lạ trên một con thuyền cá đã kịp dang tay cứu anh và cô gái; mạng xã hội dù còn lắm thị phi cũng đã là cầu nối để anh Bách gặp được chủ nhân chiếc ví là ông Tùng.

Cảm ơn mỗi buổi sáng tôi lại có những tin tức tốt lành để đọc, để cảm nhận.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *